Showing posts with label Hà Giang. Show all posts
Showing posts with label Hà Giang. Show all posts

Huyền thoại câu chuyện Núi Đôi Quản Bạ

Những câu chuyện huyền thoại quanh núi Đôi Quản Bạ
Du khách khi đến với Hà Giang thường dừng lại trên đường vào thị trấn Quản Bạ, ngắm nhìn tòa thiên nhiên căng tròn phía xa với ánh mắt trầm trồ.
Con đường quốc lộ 4C bắt đầu hẹp dần từ Hà Giang, sau 40 km chạy xuyên qua những cánh đồng, dọc theo sông và vượt dốc Khi đến khúc ngoặt đầu tiên rẽ vào Tam Sơn (Quản Bạ), du khách ai nấy đều dừng lại vì khung cảnh thiên nhiên phía trước mặt.

Dưới thung lũng xa xa, nơi có thị trấn Tam Sơn sầm uất nhất Hà Giang, những cánh đồng lúa xanh rì gợn sóng. Nổi bật giữa núi đồi núi Đôi mang dáng hình cặp nhũ hoa quyến rũ và cân đối. Mỗi mùa qua đi, núi Đôi lại được khoác một màu sắc khác nhau. Hè sang lúa xanh rì, thu tới vàng ươm màu mật ngọt, đông về nâu sắc và xuân tới hồng màu đất. Đôi gò bồng đảo tự nhiên tràn đầy nhựa sống này còn có có tên là núi Cô Tiên.



Tòa thiên nhiên cân đối của mảnh đất Hà Giang.


Núi Đôi gắn với nhiều câu chuyện truyền thuyết được đồng bào các dân tộc nơi đây lưu truyền từ đời này sang đời khác. Truyện kể rằng xưa kia, ở vùng đất này có một chàng trai người H’mông tuấn tú, có tài thổi đàn môi. Tiếng đàn môi của chàng réo rắt đã níu giữ trái tim của một nàng tiên trên thượng giới tên là Hoa Đào. Phải lòng chàng nên nàng tìm cách ở lại vùng đất này. Họ nên vợ nên chồng và sinh được một bé trai kháu khỉnh.

Ngọc Hoàng phát hiện ra chuyện Hoa Đào bỏ trốn xuống trần gian đã vô cùng giận dữ, sai người đi bắt nàng về. Thương chồng một mình nuôi con vất vả, thương con thơ thiếu bầu sữa mẹ, nàng đã bỏ lại đôi nhũ hoa của mình dưới hạ giới cho con bú. Đôi nhũ căng tròn nuôi con nàng ngày càng khôn lớn, sau này đã biến thành hai quả núi dáng hình như bầu vú mẹ.

Hai quả núi đó được gọi là Núi Đôi hay núi Cô Tiên. Nhờ dòng sữa của nàng, vùng đất này có khí hậu vô cùng mát mẻ, hoa quả thơm ngon, rau trái xanh tươi, lúa ngô tươi tốt. Nước mắt khóc thương chồng con của nàng đã biến thành dòng sông Miện xanh ngắt, mơ màng trôi trên biển đá tai mèo, ôm lấy cả rẻo đất phía sau cổng trời huyền thoại.



Tam Sơn là thị trấn sầm uất nhất của mảnh đất cao nguyên đá.


Một câu chuyện khác kể về một chàng trai khổng lồ đem lòng yêu người con gái xinh đẹp nơi đây. Mặc dù ở tận nơi xa, nhưng chàng trai luôn vượt non cao, suối sâu để đến với người yêu. Gia đình người con gái thách rằng, nếu chàng trai ngăn được sông Đông Hà chảy ngược vào thung lũng nơi gia đình cô gái ở (ngày nay là thị trấn Tam Sơn) thì gia đình sẽ chấp nhận chàng làm con rể.

Chàng khổng lồ ngày đêm gánh những quả núi về để đắp dòng chảy ngăn sông Đông Hà về thung lũng. Vào một ngày, đang miệt mài gánh đất để ngăn sông, chàng trai nhận được tin mẹ mất. Quá đột ngột và đau khổ, quang gánh của chàng khổng lồ va vào dãy núi cao bị gãy, vội vã chàng chạy về quê chịu tang mẹ. Người con gái chung thủy đã mỏi mòn chờ đợi người yêu, ngả lưng nơi gần chiếc đòn gánh của người yêu. Chờ đợi quá lâu đến nỗi nàng đã hóa thân thành núi để mãi mãi đợi chờ người yêu.

Đòn gánh của chàng khổng lồ bị gãy hóa thành dãy núi đòn gánh ông khổng lồ, tiếng địa phương gọi là dãy núi "Phia Pới". Bước chân chạy vội vã của chàng khổng lồ tạo thành 9 cái hồ nước sâu ở các làng là: Sum Pưn, Thâm Rí, Thâm Lâu, Thâm Nán, Thâm Nậm Đăm, Thâm Lùng Pết... Còn người con gái hóa thân thành núi chờ đợi người yêu, ngày nay vẫn còn đó Núi Đôi, hiện thân bộ ngực căng tròn của người con gái.



Núi đôi giờ được làm biển tên.


Dù là câu chuyện tình yêu nào, cuối cùng trên mảnh đất Quản Bạ vẫn vẹn nguyên cặp núi Đôi, là thắng cảnh vào đất Hà Giang, mảnh đất cao nguyên đá nơi địa đầu Tổ quốc.
Theo -http://dulich.vnexpress.net/ Bài và ảnh: Lam Linh

Lâu Đài Vua Mèo & Tết Của Người Mông - Hà Giang


Lâu Đài Vua Mèo

Nằm trong thung Lũng Sà Phìn,Dinh thự nhà họ Vương, được Vương Chính Đức xây dựng trong 8 năm. Vị trí đất được thầy địa lý Trung Quốc đặt cho, trên một gò đất trong thung lũng, phía trước là ngọn núi có hình "mâm sôi",xung quanh là các dặng núi cao, vừa thuận lợi cho sinh sống và phòng thủ.Thợ xây chủ yếu từ Trung Quốc, vật liệu cũng được mua từ Trung Quốc và các nơi ngoài vùng chở đến.Kiến trúc mang phong cách Trung Quốc, Pháp, và H'mông.
Dinh thự có chỗ cho làm việc ( chính sự), sinh hoạt gia đình, nghỉ ngơi,canh gác.Trong đó có các kho chứa ( thuốc phiện, lương thực, vũ khí...), các buồng nghỉ ( cho các bà vợ ), nhà bếp ( gồm cả cối xay, giã gạo), tháp canh... Phia ngoài nhà chính có nơi chăn nuôi, nơi ở cho các kẻ hầu hạ, binh lính, bể chưa nước ăn (nước mưa dùng cho cả năm-khoảng 300 m3). Xung quanh là các bức tường bảo vệ bằng đá có lỗ châu mai.
Hiện Dinh thự đã được xếp hạng Di tích lich sử. Một người chắt của 'Vua Mèo", hiên đang trông coi khu Di tích (xem ảnh), giới thiệu cho khách tham quan.

Tết cổ truyền của người Mông

Trong ký ức của người Mông, những cái Tết ăn chơi cả tháng luôn là kỷ niệm đẹp.Vốn ít ngày lễ nên với người Mông, dịp Tết là ngày được mong đợi nhất. Tết là dịp nghỉ ngơi sau một năm lao động hăng say, vất vả. Nhấp chén trà ấm nồng, ngào ngạt hương thơm, ông Giàng Chứ Ly cho biết: “Đặc trưng rõ nét trong Tết của người Mông là tính cộng đồng. Trước đây, do cách tính khác nhau nên Tết của người Mông diễn ra trước Tết Nguyên đán 1 tháng.

Cao Nguyên Đá Đồng Văn (Hà Giang) Vẻ Đẹp Của Tạo Hóa




Thả hồn trên cao nguyên đá
Tôi từng đặt chân lên nhiều vùng cao Tây Bắc nhưng so với cao nguyên đá Hà Giang những nơi kia chỉ là đồng bằng. Nhiều người đã ở Hà Giang bao lần vẫn khao khát trở lại đây vì họ như đã bị say với vẻ đẹp của vùng cao ấy.
Trước lúc đi Hà Giang, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mù mờ về miền cực Bắc Tổ quốc, tưởng tượng thế nào cũng không hình dung ra cao nguyên bất tận toàn đá và đá ấy.



Bao nhiêu đời nay, các đồng bào ở Hà Giang sinh tồn cùng đá. Ngày nắng, ngày đông giá buốt những đứa trẻ vẫn chân trần chơi trên đá. Ảnh: Phan Dương.


Quãng đường từ Hà Nội lên thành phố Hà Giang với hơn 320 km, chạy xe chừng 7 tiếng là tới nơi. Còn đường từ Hà Giang đi Quản Bạ - Yên Minh - Đồng Văn - Mèo Vạc, gần 200 km nhưng phải mất vài ngày đánh vật. Nói như vậy để thấy được việc chinh phục cao nguyên đá không hề dễ dàng.

Từ thành phố Hà Giang, đoạn đường mở màn đi cao nguyên đá khá trơn tru, bằng phẳng. Một bên nhà dân, nương ngô bát ngát, một bên là con suối quanh co róc rách, cảnh đẹp mê người. Đến khi nhìn thấy con đồi trước mặt có dòng chữ "Công viên Địa chất Cao nguyên đá Đồng Văn", là khi báo hiệu bạn cần phải lên dây cót tinh thần, chuẩn bị đương sức với khó khăn.



Dòng sông Nho Quế như dải lụa mềm mại, cùng với đèo Mã Pí Lèng làm nên khung cảnh tuyện vời mà bất cứ dân phượt nào cũng muốn một lần chinh phục.


Các cung đường đã rải nhựa, không có nhiều con dốc dựng đứng nhưng đặc biệt quanh co. Không gian bao phủ sương mù, đoạn này vòng lên, chỗ kia lượn, lúc là hình zíc zắc, lúc lại như mũi tên đột ngột bẻ cong; khi một bên là núi cao, một bên là vực thẳm và khó để nhìn thấy trước mặt là khúc cua tay áo. Đi trên cung đường ấy bạn trải qua đủ loại cảm xúc, lúc được phiêu du, bồng bềnh trên mây, khi lại đột ngột rơi tõm xuống thung lũng hun hút, ảo mờ. Sự nguy hiểm làm các tay lái có những phen thót tim, hoảng hốt, chẳng dám lơ là.

Càng đi, trước mắt mở ra chỉ toàn đá là đá. Một cao nguyên đá trùng điệp, vô tận. Cảnh sắc hùng vĩ cứ ầm ập vào tầm mắt. Hà Giang ơi, chỉ có đá với trời. Bên này là núi đá xếp chồng như cuốn sách, bên kia là bãi đá với hàng trăm con hải cẩu trơn bóng, đen biếc. Ở các bản Sà Phìn, Sảng Tủng lại có những ngọn núi dạng kim tự tháp hiên ngang. Lên đến Khâu Vai, Mèo Vạc sẽ gặp những phiến đá nở hoa muôn hình vạn vẻ.

Giữa cao nguyên đá là đá ấy, bạn chợt nhận ra những mái nhà lẫn trong đá, sắc phục sặc sỡ phơi trên đá. Dưới ánh nắng chang chang, bà con cần mẫn leo lên những đồi cao và xa tít tắp. Sự sống nhỏ nhoi tưởng như bị nuốt chửng bởi thiên nhiên kỳ vĩ, nhưng không, nó sống cùng, hòa cùng đá.



Đồng bào dân tộc địu những tải bổng ngô to trên đường tan chợ về nhà.


Đi qua cổng trời Quản Bạ, làm dáng bên Núi đôi, bạn sẽ chạy xe trên một con đường tuyệt đẹp hai bên là rừng thông xanh bạt ngàn. Không khí trong lành, ngọn gió khẽ đưa mùi thơm của núi rừng trong trẻo. Cả con đường dài vài chục km tịnh không bóng hình, nếu đi đêm không khỏi rợn người.

Tại Đồng Văn, du khách có thể ghé thăm nhà Vương, ngôi nhà trình tường 2 tầng trong bộ phim "Chuyện của Pao", thăm những cánh đồng hoa hồng trên đá, chợ phiên, các thị trấn cổ... Trên đường chinh phục Mèo Vạc sẽ đi qua đèo Mã Pí Lèng, một trong tứ đại đỉnh đèo nguy hiểm nhất miền Bắc. Khung cảnh nơi đây như một giai điệu trầm bổng, trên này là con đường Hạnh phúc được dựng xây từ xương máu của đồng bào các dân tộc Hà Giang, dưới kia là vực sâu có dòng sông Nho Quê mềm mại xanh màu ngọc bích.



Quang cảnh chụp từ chân cột cờ Lũng Cú với con đường chữ M xinh đẹp.


Cột cờ Lũng Cú cách thị trấn Đồng Văn 24 km. Dân cư tập trung nhiều hơn nơi khác. Tháng 4 đến đây vẫn dễ dàng bắt gặp những cánh đồng hoa tam giác mạch trái mùa. Hoa không tươi tốt như mùa tháng 10 nhưng vẫn đủ say lòng du khách ghé thăm, bởi vẻ hoang dã, mộc mạc.

Sau một hồi vừa leo vừa nghỉ 389 bậc, và leo thêm 140 thang xoắn ốc cũng lên được cột cờ Lũng Cú - điểm cột mốc cực Bắc cao trên 1.700 m so với mực nước biển. Gió mạnh, không khí loãng, chỉ có tiếng cờ phần phật, đôi lúc xen lẫn tiếng kêu run run, chuếch choáng của những du khách sợ độ cao. Lá cờ rộng 54 m tượng trưng cho 54 dân tộc Việt Nam tung bay trên bầu trời biên giới. Không hẹn mà gặp, những du khách đủ độ tuổi cùng hát vang bài "Tiến quân ca". Từ đỉnh này nhìn xuống có 2 ao nước hai bên núi quanh năm không bao giờ cạn. Vươn tầm mắt ra xa, Tổ quốc ta là một bức tranh diễm lệ, kỳ vĩ vô cùng.

Đến cao nguyên đá hãy tận dụng mọi cơ hội để ghi tạc những địa điểm đẹp vào trí nhớ. Để lúc rời Hà Giang, bạn sẽ không phải ôm nỗi tiếc nuối, nhớ thương nơi ấy - nơi địa đầu Tổ quốc, thiên nhiên khắc nghiệt, có những đồng bào chân chất "sống trong đá, chết mòn trong đá", hàng nghìn năm nay bảo vệ miềc cực Bắc Tổ quốc yên bình.

Theo Phan Dương (http://dulich.vnexpress.net/ )

Nét Phố & Xuân Về Trên Cao Nguyên Đá Đồng Văn Hà Giang



Phố cổ Đồng Văn giữa lòng Cao nguyên đá

Với những nét đặc trưng vốn có, với vẻ đẹp trong nền văn hóa truyền thống đa sắc màu, phố cổ Đồng Văn đã tạo nên điểm nhấn ấn tượng và độc đáo trên vùng cao nguyên đá Đồng Văn - Hà Giang.
Phố cổ Đồng Văn giữa lòng Cao nguyên đá.Phố cổ Đồng Văn giữa lòng Cao nguyên đá.
Phố cổ Đồng Văn nằm ở thị trấn Đồng Văn, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. Khu vực trung tâm thị trấn Đồng Văn xưa thuộc tổng Đông Quan, châu Nguyên Bình, phủ Tường Vân, tỉnh Tuyên Quang và có lịch sử phát triển về kiến trúc, văn hóa hàng trăm năm.
Những năm 1880, khi chiếm đóng khu vực này, người Pháp đã có những quy hoạch và để lại những điểm nhấn quan trọng về quy hoạch và kiến trúc, đặc biệt là chợ Đồng Văn, xây bằng đá trong những năm 1920 gần như còn nguyên vẹn đến ngày nay.
Nằm lọt thỏm giữa thung lũng với bốn bề núi đá bao bọc, khu phố cổ vẻn vẹn 40 nóc nhà nằm xếp vào nhau. Những ngôi nhà cổ này đều có tuổi đời trên dưới 100 năm, cá biệt có những ngôi nhà gần 200 năm. Khu phố cổ được hình thành từ đầu thế kỷ 20, ban sơ chỉ có vài gia đình người Mông, người Tày và người Hoa sinh sống, dần dần có thêm nhiều cư dân địa phương khác tìm đến. Nhìn tổng thể, khu phố cổ mang đậm dấu ấn kiến trúc của người Hoa với những ngôi nhà hai tầng lợp ngói âm dương, những chiếc đèn lồng đỏ treo cao xua đi cái lạnh buốt khắc nghiệt của Cao nguyên đá.

Nằm lọt thỏm giữa thung lũng với bốn bề núi đá bao bọc, khu phố cổ Đồng Văn vẻn vẹn 40 nóc nhà nằm xếp vào nhau.
 
Bức tranh về khu phố cố được thể hiện trên nhiều gam màu, thay đổi theo từng cung bậc thời gian trong một ngày. Buổi sáng, bức tranh độc đáo ấy được pha trộn tài tình bởi hai tông màu vàng rực của nắng và màu xám của những ngôi nhà cổ. Không gian im lìm trong sương sớm như được đánh thức bởi ánh sáng, âm thanh náo nhiệt và những sắc màu rực rỡ trong trang phục của đồng bào người Mông, Hoa, Ráy, Tày, Nùng…
Khi trời đất ngả chiều, sự yên bình cố hữu lại bao trùm khu phố cổ giữa lòng Cao nguyên đá. Đêm đến ánh đèn dầu từ mỗi chiếc bàn chỉ đủ soi lờ mờ. Trong không gian ấy đôi khi có tiếng kèn môi của chàng trai Mông trong giai điệu gọi bạn tình. Vào đêm cuối tuần, quán cà phê phố cổ lại rộn ràng với những chàng trai, cô gái từ các bản được chủ quán mời về hát những bài dân ca, thể hiện những điệu múa giao duyên.
Nói đến phố cổ, nói đến cà phê phố cổ, người ta dễ liên tưởng đến Hà Nội, hay Hội An, như một suy nghĩ đã trở thành thói quen. Cũng dễ hiểu, bởi phố cổ Đồng Văn ở miền biên viễn này trẻ hơn nhiều so với lịch sử phố cổ Hà Nội hay Hội An; và cà phê thì có vẻ là thức uống của phố thị dưới đồng bằng, chứ không phải ở vùng núi cao. Vậy mà “Cà phê Phố cổ” ở thị trấn Đồng Văn đã níu chân tất cả những ai trót bước vào đây!
Là một trong số không nhiều những ngôi nhà cổ vẫn giữ được vẻ đẹp cổ kính trong khu phố cổ Đồng Văn, “Cà phê Phố cổ” giống như một điểm sáng mời gọi, càng đúng hơn với chức năng quán xá mà nó đang giữ. Đây vốn là nhà của một địa chủ họ Lương người Tày, rất có thế lực ở vùng Đồng Văn khi xưa. Ngôi nhà ngót trăm năm này cũng trải qua nhiều thăng trầm cùng khu phố cổ, và may mắn là vẫn còn gần như nguyên vẹn.
Về quy mô, ngôi nhà khá lớn so với các ngôi nhà khác cùng thời ở Đồng Văn, với mặt tiền rộng, nhiều lớp nhà và có sân trong. Kiến trúc công trình có nét giống với Dinh nhà Vương của “vua Mèo” Vương Chính Đức ở thung lũng Sà Phìn, chịu ảnh hưởng của kiến trúc nhà Thanh (Trung Quốc) với nhiều lớp nhà theo nguyên tắc ngoài thấp trong cao, có sân trong, bố cục khép kín và hướng nội.

Đến phố cổ Đồng Văn du khách như được trút hết mệt mỏi sau khi vượt những chặng đường dài...
 
Từ trên cao nhìn xuống, bên hai dãy phố cổ chạy vào chân núi là ba dãy chợ xếp thành hình chữ U lợp ngói âm dương. Kiến trúc ở đây phổ biến là nhà hai tầng trình tường, lợp ngói âm dương. Riêng khu vực chợ Đồng Văn, còn có nhiều nhà cổ kiểu ống để tận dụng mặt tiền như phố cổ Hà Nội.
Chợ Đồng Văn không chỉ là nơi giao thương của đồng bào các dân tộc trong vùng, mà hơn thế nữa, vào các phiên chợ, nơi đây như đang tổ chức lễ hội. Từ những thiếu nữ Mông đến đồng bào Pu Péo, Lô Lô,… xúng xính trong các bộ trang phục truyền thống xuống chợ chơi, kết bạn, mua sắm và trao đổi hàng hóa. Nét giao thoa tinh tế, độc đáo của kiến trúc Việt - Hoa được xây dựng trong khoảng từ những năm 1925 - 1928, khu chợ Đồng Văn như một nét vẽ đẹp và ấn tượng trong lòng Cao nguyên đá.
Từ năm 2006, huyện Đồng Văn đã tổ chức mỗi tháng 3 “Đêm phố cổ” vào các ngày 14, 15, 16 âm lịch. Theo đó các hộ dân trong khu phố cổ đồng loạt treo đèn lồng đỏ, một số hoạt động như trưng bày thổ cẩm các dân tộc, trình diễn văn hóa văn nghệ, bán và thưởng thức bát thắng cố, uống rượu ngô và cùng trò chuyện. Các hoạt động cứ thế diễn ra, vừa quen vừa lạ, nhưng rất độc đáo, tạo thêm một điểm nhấn cho khu phố cổ Đồng Văn. Nó làm du khách như trút hết mệt mỏi sau khi vượt những chặng đường dài để đến với Đồng Văn.
Theo -T.H http://vanhoa.gov.vn/

Sức Sống & Vẻ Đẹp Của Cao Nguyên Đá Hà Giang



Kỳ vĩ vẻ đẹp Công viên địa chất toàn cầu của Việt Nam




Thiên nhiên đã tạo nên một cao nguyên đá kỳ vỹ và con người đã để lại trên vùng đất này một ”địa tầng” văn hóa. Trời, đất và con người như giao hòa, cùng nhau xây đắp cho hình ảnh cao nguyên đá thêm đẹp, thêm hùng vỹ.









Đất Đồng Văn gập gềnh bao sỏi đá

Mà dân đây tại sao không gục ngã

Cái rét này đến sao nhanh như vậy

Mà ai sẽ sưởi ấm con tim đây


Thơ Nguyễn Hồng Hải








Và ở đây, những nỗ lực của con người đã được bồi đắp qua những tầng lớp văn hóa đặc trưng. Lối sống, nếp sinh hoạt của người dân nơi đây đã in dấu những địa tầng văn hóa đắp bồi qua bao thế hệ. Một sự hòa quyện cả về giá trị văn hóa tâm linh, văn hóa vật thể… đang hiện hữu và mang sức hấp dẫn đến kỳ lạ.





Vẻ đẹp của sự hòa quyện giữa sức sống của con người và thiên nhiên








Vẻ đẹp từ cuộc sống dung dị





Phố cổ Đồng Văn là điểm nhấn vắn hóa nơi đây


Mã Pì Lèng kì vĩ cùng dòng sông Nho Quế và con đường Hạnh phúc











Núi đôi Quản Bạ trông như hai trái đào tiên nổi nên giữa sự kỳ vỹ của cao nguyên


Vết tích đại dương trên cao nguyên đá Đồng Văn hòa trong mênh mông đất trời











Nơi đây chưa khi nào thôi cuốn hút bước chân du khách mọi miền


Tháng 10/2010, hồ sơ công viên địa chất Cao nguyên đá Đồng Văn đã được Hội đồng tư vấn Mạng lưới Công viên Địa chất toàn cầu của UNESCO công nhận là công viên địa chất toàn cầu.


Ngày 12/11 vừa qua, UBND tỉnh Hà Giang đã công bố quyết định của UNESCO tái công nhận cao nguyên đá Đồng Văn là thành viên của Công viên địa chất toàn cầu giai đoạn 2015 – 2018. Sau 4 năm, Cao nguyên đá Đồng Văn tiếp tục được gia nhập Mạng lưới Công viên địa chất toàn cầu. Đây hiện là danh hiệu duy nhất ở Việt Nam và thứ hai ở Đông Nam Á.


Trên toàn thế giới hiện có 111 công viên địa chất thuộc 32 quốc gia.


Theo Vu Hạ (Thể thao Việt Nam)