Showing posts with label Miền Tây. Show all posts
Showing posts with label Miền Tây. Show all posts

Đặc sản miền sông nước: Mắm ruốc miền Tây



Mắm Ruốc

- Mắm ruốc là mắm làm từ con ruốc, một loại con tép riu, màu đỏ nâu, đặc mịn, mắm ruốc có nhiều ở miền Trung hay Vũng Tàu. Tuy mắm ruốc trông giống mắm tôm, nhưng màu sắc và mùi vị không giống mắm tôm. Mắm ruốc không tanh bằng mắm tôm, có thể pha thêm nước, chanh, đường tỏi ớt khi làm nước chấm và có thể dùng làm gia vị xào hay nấu, như mắm ruốc xào thịt ba rọi với sả ớt.


- Một nghiên cứu ở Phillipin cho thấy quá trình ủ ruốc lên men đúng cách với nồng độ muối thích hợp kéo dài trong khoảng từ 9 đến 12 tháng có tác dụng tăng hoạt động của các chất chống oxy hóa và nâng cao thành phần dinh dưỡng trong mắm ruốc.

- Trong quá trình này, các axit béo không bão hòa đa không bị mất đi, trong khi hàm lượng axit amin tự do trong ruốc tăng lên đáng kể. Thêm vào đó, nhờ hoạt động của các vi sinh vật và enzym nội sinh trong quá trình lên men mà các chất hữu cơ phức tạp được chuyển hóa thành các hợp chất đơn giản để cơ thể dễ hấp thu.

- Vì vậy, ngoài tác dụng nâng cao hoạt động của các chất chống oxy hóa, mắm ruốc còn là một trong những nguồn cung cấp chất dinh dưỡng, nhất là nguồn protein rẻ, dễ hấp thu, dễ tiêu hóa, lại không chứa hóa chất độc hại cho cơ thể.
- Mắm ruốc là một trong những giải pháp tối ưu cho bệnh suy dinh dưỡng và bệnh biếng ăn. Trong ruốc đảm bảo đầy đủ các thành phần dinh dưỡng cốt yếu, nhất là protein, lại dễ hấp thu hơn nhiều so với nguồn protein trong thịt cá sống. Ngoài ra, như pho mát của phương Tây hay kim chi Hàn Quốc, hương vị đặc trưng của sản phẩm lên men cùng vị muối mặn mòi, vị ngọt đậm đà từ con ruốc sở hữu một đặc tính kích thích cảm giác ngon miệng hơn cho mỗi món ăn.

Phong Tục Cúng Ghe Ở Miền Tây

Có khá nhiều người dân đồng bằng sông Cửu Long đi lại, mua bán, trao đổi hàng hóa, sinh hoạt cộng đồng chủ yếu bằng xuồng, ghe. Các phương tiện này có nhiều trọng tải, kích cỡ và cách đóng cũng đa dạng về chất liệu gỗ, thiết kế tùy thuộc vào sở thích của chủ nhân hoặc phụ thuộc vào công dụng của chúng. Xuồng thì có loại ba, năm, bảy, chín lá… thường để đi lại trong phạm vi gần. Ghe thì có ghe tam bản, ghe bầu, ghe hàng, ghe buôn… thường để mua bán và di chuyển ở cự ly xa hơn.
Xuồng, ghe gắn chặt và rất thân thiết với đời sống cư dân Miền Tây do địa hình sông rạch đan xen. Những người buôn bán trên ghe duy trì tục lệ cúng ghe theo tập quán lưu truyền từ ngàn xưa với sự tin tưởng có một đấng thiêng liêng luôn chở che cho họ buôn may bán đắt, không gặp tai nạn trên sông biển, kênh rạch.
mekongculture-cung ghe
Đại đa số ghe buôn, ghe hàng đều thờ “Bà Cậu” trên ghe và tổ chức cúng ghe vào các ngày 16 và 29 âm lịch mỗi tháng. Về lễ vật, nếu các phương tiện vận tải trên bộ thường cúng gà (tượng trưng cho hoạt động chạy nhảy mau mắn) thì cúng ghe phải cúng vịt (tượng trưng cho sự bơi lội, di chuyển thuận lợi trên sông). Mâm cúng gồm vịt luộc với ba chén cháo, một bình trà, một bình rượu và bánh ngọt, có nơi cúng thêm đầu heo tùy theo kinh tế gia đình. Mâm cúng đặt trước mũi ghe, khi bắt đầu cúng, chủ ghe đốt nhang cầu nguyện việc mua bán, may mắn, sức khỏe…
Về hình tượng “Bà Cậu” có nhiều giả thuyết nhưng đa số chủ nghe thường truyền tụng đó là một bà già và hai người con trai chuyên cứu giúp người trên sông nước khi gặp nạn. Để tỏ lòng tri ân, các bạn hàng xưa tổ chức cúng vái cầu nguyện Bà và hai cậu con trai phò hộ, giúp đỡ. Hình tượng “Bà Cậu” còn được người đi ghe xuồng đem ra cảnh báo trừng phạt đối với những hành vi, lời nói sai trái, không trung thực.
Có những “điềm báo” chẳng biết dựa trên nền tảng tâm linh nào, chẳng hạn việc mua bán sẽ thành đạt nếu trong khi di chuyển bắt gặp chó lội ngang sông và ở trước mũi ghe hoặc ban đêm trong khoang ghe xuất hiện đom đóm; việc mua bán sẽ khó khăn khi gặp rắn hay ngỗng lội ngang…
Tục cúng ghe ở Miền Tây khá phong phú, mặt khác lại có một số nét tương đồng. Để chuẩn bị đóng ghe mới, bao giờ chủ nhà cũng cúng vái miếng ván gỗ đầu tiên, gọi là tục cúng “gim lô”. Trên đó là mâm đồ cúng tương tự mâm cúng hàng tháng của chủ ghe nhưng có kèm theo một tấm vải đỏ tượng trưng cho sự may mắn. Miếng ván gỗ “gim lô” phải dày hơn các miếng gỗ tiếp theo. Sau khi hoàn thành chiếc ghe, chủ nhà phải thu hồi các cây đinh đã đóng trên miếng “gim lô”, thợ đóng ghe phải “xảm” vào đó các cọc gỗ khác tương ứng. Tục truyền rằng nếu mất mấy cây đinh ấy thì sẽ bị nhiều điều xui xẻo.
Khi kéo ghe lên bờ để sửa chữa hoặc đại tu, người dân cúng “lên nề”, nghi thức cũng tương tự lễ nghi cúng hàng tháng.
Cúng ghe để xuất hành buôn bán đầu năm, chủ ghe phải chọn ngày. Nếu đã chọn được ngày tốt nhưng vì một nguyên nhân nào đó chưa xuất hành được thì bày lễ vật trên bờ, sau đó cho ghe chạy qua chạy lại nơi đặt mâm cúng ba lần, rồi xuất hành ngày nào thì tùy ý.
Sau nghi thức cúng ghe, chủ nghe mời các ghe đậu lân cận sang uống rựơu, đờn ca tài tử, bàn bạc chuyện buôn bán làm ăn cho chuyến đi tới.
Tục cúng ghe ở đồng bằng sông Cửu Long được xem là một tập tục văn hóa tâm linh, gắn chặt trong đời sống dân gian truyền thống đã vài trăm năm.
Van Anh
Theo plo.vn